Nhìn lại nội dung luật Đất đai 2003 và quá trình 10 năm thi hành, chúng ta có thể thấy còn tồn đọng một số điểm cần tiếp tục đổi mới nhưng đều thuộc phạm vi nhạy cảm.


Đã thảo luận nhiều nhưng không quyết được nên đành để lại


 Đó là những điểm chứa chứa khá nhiều bức xúc thực tế. Thứ nhất là vấn đề thời hạn và hạn điền đối sở hữu đất nông nghiệp. Thứ hai là cơ chế nhà nước thu hồi đất quá rộng, thậm chí vượt qua cả những quy định của Hiến pháp 1992. Thứ ba là việc phân cấp quản lý và quyền định đoạt về đất đai cho địa phương đang sở hữu nhiều ý kiến trái chiều. đầy đủ các tồn đọng này đều sở hữu liên quan ít nhiều tới tổng quát mang toàn dân về luật đất đai. Nói cách khác, những cách hiểu sai ý nghĩa tốt đẹp về có toàn dân đối với đất đai đã dẫn đến các quy định của pháp luật không thích hợp mang cuộc sống.

Thời hạn không phải là công cụ ngăn tiêu cực

Chúng ta đều biết là sự nghiệp Đổi mới đã đạt được thành công đầu tiên nhờ tạo động lực cho sản xuất nông nghiệp bằng chính sách giao đất cho hộ gia đình, tư nhân để sử dụng ổn định trong thời hạn 20 năm đối mang đất trồng cây hằng năm và 50 năm đối với đất trồng cây lâu năm. Luật Đất đai 1993 đã đưa ra quy định về thời hạn và mang thêm quy định rằng khi hết hạn mà sử dụng đất có hiệu quả thì được tiếp tục sử dụng. lúc xây dựng luật Đất đai 2003, câu hỏi "hết thời hạn sẽ khiến cho gì?" được đặt ra và không mang câu tư vấn. rất nhiều 1 nửa số lượng ý kiến muốn kéo dài thời hạn sử dụng đất nông nghiệp tới 50 năm hoặc lâu hơn, thậm chí không thời hạn; còn 1 nửa số lượng ý kiến muốn chia lại đất khi hết thời hạn. Thảo luận không thống nhất được nên đành để lại bởi đến năm 2013 mới hết hạn. Sau khoảng 10 năm chấp hành, hộ gia đình nông dân xuất phát thấy thời hạn đã ngắn lại và đi dần vào thời điểm hết hạn. Động lực suy giảm dần bởi người sử dụng đất không yên tâm đầu tư to lớn, tập trung đầu tư dài hạn trên đất.

trong khoảng thực tiễn sử dụng đất, đa số ý kiến cho rằng việc xóa bỏ thời hạn sử dụng đất nông nghiệp sẽ tạo điều kiện cho người sử dụng đất yên tâm ưu tiên đầu tư dài hạn, vững mạnh kinh tế trang trại tạo hiệu quả cao trong sử dụng đất nông nghiệp. Tất nhiên, việc này với thể dẫn tới việc làm cho tầng lớp địa chủ mới tuân thủ phát canh thu tô, nâng cao đầu cơ đất nhưng không sử dụng, còn những người muốn sử dụng thì không với đất. Để khắc phục, ở những nước khác người ta sử dụng các cơ chế đánh thuế cao, sung công đất lúc xảy ra 2 hiện tượng tiêu cực trên. Thời hạn không phải là những công cụ sở hữu hiệu quả để ngăn ngừa các hiện tượng tiêu cực nói trên.

Phân cấp quá mạnh?


ngày nay, quyền lực thỏa thuận về đất đai và thu lợi trong khoảng đất đã được phân cấp hoàn toàn cho UBND cấp thức giấc và cấp huyện. Việc phân cấp là hoàn toàn đúng bởi vì đất đai luôn gắn với địa phương. Mặt khác, việc phân cấp luôn phải gắn với cơ chế kiểm soát việc thực hiện quyền lực. hiện giờ, quyền lực quản lý đã phân cấp gần như cho địa phương nhưng hệ thống giám sát vẫn dựa vào báo cáo trong khoảng cấp xã lên huyện, huyện lên tỉnh giấc và tỉnh giấc lên trung ương. lúc này cần một hệ thống giám sát, thẩm định theo hướng cấp trên kiểm soát được việc thực thi quyền lực của cấp dưới. Kinh nghiệm quốc tế đã chỉ ra cách khiến, mẫu mã hệ thống, thứ tự chấp hành của hệ thống giám sát, đánh giá mà Việt Nam với thể áp dụng ngay.
Hệ thống giám sát, giám định được xây dựng dựa trên nguyên tắc thu nhận được những thông báo thực về thực thi quyền lực tại địa phương. thông báo này mang thể thu nhận trong khoảng quá trình triển khai công việc của địa phương, trong khoảng quá trình kiểm tra của cơ quan hành chính cấp trên đối mang cấp dưới, từ quá trình giám sát của những tổ chức ngoài bộ máy hành chính, trong khoảng cùng đồng dân cư, từ người dân và sở hữu thể trong khoảng những phương nhân thể kỹ thuật cao. giám định và thẩm định thông báo thu nhận được cho phép kết luận về quá trình thực thi pháp luật ở địa phương. Việc thu nhận thông báo từ người dân theo "đường dây nóng" là một giải pháp khá hiệu quả.
Hệ thống phân cấp quản lý đất đai ở Việt Nam hiện đang giao cho cả cấp tỉnh và cấp huyện, không giống như ở những nước chỉ giao cho một cấp địa phương. 2 cấp quản lý ở địa phương gây ra tính thiếu hụt thống nhất trong xây dựng giấy tờ quản lý, tạo kẽ hở quản lý trong thực thi công cụ hành chính. Việc phân cấp cho cả cấp huyện ở Việt Nam chỉ bởi vì lý vì cơ sở đường xá quá kém nên gây khó khăn cho dân khi phải lên thủ phủ của thức giấc để khiến cho những thủ tục về đất đai. Xây dựng luật Đất đai lần này nên cân nhắc việc phân cấp quản lý đất đai chỉ cho cấp tỉnh giấc, đầu tiên với thể áp dụng cho các tỉnh thành trực thuộc trung ương và sau đó từng bước áp dụng cho những tỉnh giấc đủ năng lực quản lý cả đất nông nghiệp và khu dân cư nông thôn. Quá trình phân cấp lại về 1 cấp tỉnh có tính khả thi cao lúc khoa học thông tin truyền thông được áp dụng phổ biến trong quản lý đất đai, người dân không phải đi tới thủ phủ của thức giấc để làm cho các hồ sơ cần thiết.
Gốc của các bức xúc về đất đai hiện tại là các tư duy không đúng về chế độ với toàn dân đối sở hữu đất đai. Ở những nước tăng trưởng, hệ thống pháp luật đều thừa nhận sở hữu đất đai là loại với đặc biệt, không có mang tư nhân tuyệt đối. Đối mang đất đai, quyền định đoạt sở hữu 1 phần thuộc nhà nước và 1 phần thuộc người đang nắm giữ đất đai, cũng mang 1 phần thuộc cộng đồng (như là quyền địa dịch). Pháp luật đất đai hiện hành của nước ta cũng đã quy định theo hướng này, chỉ với điều quyền định đoạt của nhà nước về thu hồi đất, giao đất, cho thuê đất được áp dụng rộng hơn mức quan trọng, một mặt khiến cho "méo" thị phần và mặt khác gây nguy cơ tham nhũng cao.

Để người giữ đất yên tâm

Xác lập chế độ đa với về đất đai, trong đó có quyền với cá nhân về đất đai còn có ý nghĩa tạo tâm lý yên tâm cho người đang giữ đất. lúc với quyền sở hữu, chủ sở hữu sẽ làm cho mọi cách để bảo vệ đất đai của mình, yên tâm ưu tiên đầu tư trên đất. Tất nhiên, quyền sở hữu cá nhân về đất đai cũng được hiểu là quyền mang hạn chế bởi vì nhà nước vẫn có quyền định đoạt về quy hoạch sử dụng đất và mục đích sử dụng đất.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Top