Bên lề kỳ họp thứ tư, Quốc hội khóa XIII, phóng viên TTXVN đã sở hữu cuộc trao đổi sở hữu ông Nguyễn Đức Kiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế của Quốc hội, đại biểu Quốc hội thức giấc Sóc Trăng về 1 số vấn đề liên quan đến Dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi).
Dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi) lần này cần tập trung vào các nội dung gì nhằm khắc phục những hạn chế, bất cập trong quản lý nhà nước về đất đai hiện nay?
- Đại biểu Nguyễn Đức Kiên: Như chúng ta đã biết, đất đai là loại tài nguyên đặc biệt để phục vụ sản xuất nhưng lại không tái tạo được. Bối cảnh chuyển trong khoảng 1 nền kinh tế nông nghiệp sang tuân thủ công nghiệp hóa-hiện đại hóa, đổi mới đất nước sẽ ảnh hưởng, tác động đến nhiều vấn đề, trong đó mang vấn đề thói quen của người dân về sử dụng đất và bảo vệ nguồn lợi từ đất.
Dự thảo Luật Đất đai (sửa đổi) cần đi sâu giải quyết các tồn tại như việc sử dụng đất không đúng theo quy hoạch.
Bên cạnh đó, nguồn lợi nhuận thu được từ đất trong quá trình công nghiệp hóa lại không được đưa về ngân sách nhà nước mà tập trung vào một số người mua hoặc 1 số nhóm lợi ích nên đã gây bức xúc trong nhân dân, tạo thành điểm nóng không đáng có trong xã hội. 1 vấn đề nữa là trong quá trình tiến lên công nghiệp hóa đất nước, đất đai phải được sử dụng như 1 tư liệu sản xuất nhưng đồng thời cũng phải hỗ trợ cho quá trình xây dựng nông thôn mới. Trong giai đoạn hiện tại, quan niệm về mang đất đai cũng phải phát triển lên 1 bước.
- Giá đất là một trong những điểm nút quan trọng nhất cần tháo gỡ hiện giờ. Theo ông, căn cứ nào để giá đất đưa ra phù hợp với giá thị trường, bảo đảm lợi ích của Nhà nước-người dân và nhà đầu tư?
- Đại biểu Nguyễn Đức Kiên: Cần hiểu khái niệm “theo giá thị trường” là giá định theo giá thị trường của loại đất mà Nhà nước giao cho dân sử dụng. Nhà nước giao cho người sử dụng đất có thời hạn và mang thu tiền hoặc không thu tiền sử dụng đất. Luật Đất đai cũng đã chia ra các loại đất, hình thức đất để sử dụng. Định theo giá thị trường là lúc Nhà nước giao cho người dân đất nông nghiệp sản xuất lúa sẽ được đền bù theo đất sản xuất lúa chứ không phải giao đất sản xuất lúa nhưng khi thu hồi để xây dựng cơ sở vật chất công trình, bệnh viện, lớn mạnh dịch vụ phục vụ đời sống, Nhà nước lại phải đền bù theo giá đất mặt tiền đường phố quốc lộ.
Theo tôi, nguyên nhân gây nên bức xúc cho xã hội là do công tác truyền thông và giải thích pháp luật không rõ. vì vậy, người dân thấy bất thích hợp lúc giá đền bù thấp hơn giá bán ra của người dùng. ví dụ, giá đền bù là 240.000 đồng/m2 nhưng lúc người mua bán ra là mười mấy triệu đồng/m2.
Vấn đề ở đây là cơ quan quản lý Nhà nước.
Chính phủ và các bộ quản lý ngành phải giải thích được cho người dân sự chênh lệch địa tô lúc trong khoảng đất lúa chuyển sang đất khu đô thị được gây ra từ cái gì và lợi nhuận chia vào là bao nhiêu.Trong thay đổi lần này, Ban soạn thảo và cơ quan thẩm tra cũng đã lường trước những vấn đề như vậy để đưa ra khuyến nghị và quy định trong dự thảo Luật tại 1 số điều liên quan tới giá đất.
Tôi tin rằng, lúc người dân được các đại biểu Quốc hội, các cơ quan quản lý giải thích rõ nguồn lợi nhuận địa tô trong khoảng đất đó được phân chia ra sao, họ kế thừa lợi ra sao qua việc tập trung đầu tư của quý khách, nhà nước, họ sẽ tiện dụng chấp nhận.
Đất là tài sản quốc gia và khi được giao thì phải với phận sự khiến cho sinh sôi nảy nở, gây ra lợi nhuận trên đất đó.
Tôi lấy ví thử 1ha đất ở vùng Đồng bằng Bắc Bộ là vùng bờ xôi ruộng mật, bình quân 2,6 sào Bắc Bộ cho 1 nhân khẩu. Như vậy, sở hữu khoảng 10-20 người nông dân canh tác trên 1ha, mang thu nhập 11 tấn/năm cũng chỉ được 40 triệu/năm, chưa trừ chi phí sản xuất.Nhưng giả dụ 1ha này để làm cho 1 ngành công nghiệp như dệt may, mang thể thu nhận hai.000-2.500 công nhân mang mức thu nhập thấp nhất là 2-2,2 triệu đồng. Như vậy, có thể thu được trên 40 tỷ/năm, chưa kể làm cho mức thu nhập cao hơn cho người nông dân và con em họ ở trong khu vực.
Nhà nước giao đất cho người nông dân cũng giống như giao đất cho chủ nhà máy, 2 bên đều có nghĩa vụ tập trung đầu tư vào và hết thời hạn sử dụng sẽ phải hoàn trả cho nhà nước. Ở đây, cần phải tập thành 1 tư duy công nghiệp.. Hết thời hạn, giả dụ với nhu cầu sử dụng tiếp và chứng minh được cho cơ quan quản lý nhà nước - đại diện cho người dân, là anh sử dụng đất với hiệu quả sẽ được tiếp tục gia hạn giao đất. ví như không còn khả năng đầu tư, tạo giá trị nâng cao sẽ phải nhường cho người khác. Như vậy mới gọi là mang phận sự với xã hội.
- Ngày nay, cộng mang sự chưa thống nhất và đồng thuận về giá đền bù, công tác giải phóng mặt bằng, tái định cư sau thu hồi đất cũng còn gặp nhiều khó khăn. Theo ông, đâu là nguyên nhân và cần điều chỉnh vấn đề này trong Luật như thế nào?
- Đại biểu Nguyễn Đức Kiên: Tôi nghĩ rằng, công tác giải phóng mặt bằng hiện vẫn bị hành chính hóa, công chức hóa mà chưa để ý thực sự tới tình cảm, tâm tư, nguyện vọng của người dân. Hãy thử tưởng tượng: Nhà dân đang ở đó, mồ mả ông cha họ đang ở đó, bởi vì 1 Dự án công cùng, Dự án quốc gia mà phải rời chỗ ở đi, cùng đó là việc thay đổi nếp sống. Sáng dậy không nhìn thấy trái núi, cánh đồng trước mặt, gốc cây thân thương nơi đã gắn bó từ khi còn thơ không to.
Đối có người nông dân Việt Nam, đất được coi như là “núm ruột,” bởi thế, phải ghi nhận sự “di dời” chỗ ở của người dân để giải phóng mặt bằng là 1 sự hy sinh rất lớn của họ. Sự ứng xử của xã hội, của cơ quan nhà nước, của chủ đầu tư cũng phải biểu đạt được đạo lý đó chứ không chỉ đơn giản là đưa ra barem đền bù.
ngoài ra, còn cần tính tới cả vấn đề thích hợp thổ nhưỡng, khí hậu, tập quán canh tác cho người dân ở vùng đất mới chứ không chỉ thiên về khía cạnh kinh tế, không thể theo định mức máy móc.
Theo tôi, băn khoăn lớn nhất của người dân là cuộc sống sau tái định cư chứ không phải là vấn đề tiền nhiều hay ít. nghĩa vụ của cơ quan quản lý nhà nước là phải xây dựng cuộc sống và điều kiện sản xuất cho đồng bào ở nơi định cư mới; mặt khác, phải bảo vệ được phong tục, tập quán của người dân. Việc tái định cư cho người nông dân phải phù hợp với nghề nông (theo nông thôn mới), quy hoạch lại và tạo điều kiện để đồng bào vẫn giữ được bản sắc văn hóa, văn minh thôn, làng nhưng cũng phải đảm bảo được mức sống tối thiểu của người dân. Họ phải có đường đi, sở hữu chỗ xử lý rác, sở hữu nơi chôn cất người chết hợp vệ sinh, không gây ô nhiễm...
Vấn đề cần thiết nhất là phải tạo được sự đồng thuận giữa người dân có cơ quan soạn thảo pháp luật. nghĩa là phải công khai hưởng lợi ích trong khoảng việc thu hồi đất của người dân được phân phối ra sao. Đồng thời, tạo cho người dân 1 nếp sống mới phù hợp sở hữu quá trình lớn mạnh của đất nước, phù hợp có quá trình công nghiệp hóa. Nghề nông mới sẽ là phát triển các cánh đồng mẫu hàng nghìn ha, hoàn toàn sản xuất bẳng công nghiệp, người nông dân cũng phải sở hữu tác phong công nghiệp trong sản xuất nông nghiệp.
Quá trình công nghiệp hóa, cao cấp hóa ở Việt Nam từ nay tới 2020 chính là đưa tư duy sản xuất công nghiệp vào trong sản xuất nông nghiệp mới gây ra được nguồn hàng hóa với đủ sức khống chế thị phần và đảm bảo người nông dân không bị thiệt thòi.
Xem thêm :Luật sửa đổi thêm quyền cho nhà đầu tư

0 nhận xét:
Đăng nhận xét