Mãi đến mấy năm vừa qua, trên đường nhọc nhằn tìm kiếm giải pháp khả dĩ tháo gỡ vướng mắc rắc rối về giá đất, chợt “lóe sáng” một ý tưởng về giá đất thị trường.


Trong dự thảo Luật Đất đai thay đổi lần này, ý tưởng đó dự định được ghi thành luật áp dụng cho các trường hợp giao và cho thuê đất mới và thu hồi đất đang sử dụng.

Không chỉ riêng Hà Nội hợp nhất và mở rộng “khấp khởi” đón chờ ý tưởng mới, tư duy mới về giá đất, đầy đủ các thức giấc, thành cũng thấp thỏm hy vọng ý tưởng ấy sớm “biến” thành văn bản pháp luật và được áp dụng nhất quán trong thực tế.

 Chính phủ và UBND những địa phương đã “vắt óc” suy nghĩ và bỏ biết bao công sức cho việc định giá đất, vậy mà vẫn cứ bị coi là không sát thực tế.



Để hóa giải mâu thuẫn này, dự thảo Luật Đất đai thay đổi tách 2 chức năng cơ bản của giá đất thành hai giá riêng biệt. Giá đất bởi vì UBND tỉnh, thành quy định sẽ đảm nhiệm chức năng của giá tính thuế tối thiểu. Như vậy, tuy gọi là giá nhưng không phải giá mua sắm bán mà thuộc ngành nghề thuế và thường bởi vì cơ quan tài chính quy định.


Nhờ đó, Chính phủ, UBND khỏi phải tốn công, tốn sức định giá đất. Giá đất khiến căn cứ thu tiền sử dụng đất và đền bù đất bị thu hồi mới thực sự là vấn đề “đau đầu” nhất và rất cần ý tưởng, tư duy mới để tìm ra lối thoát rộng thoáng, lâu dài, chứ không chỉ là giải pháp “chữa cháy” trước mắt.

Nếu như coi việc giao đất cho dân sử dụng an cư lâu dài có thu tiền sử dụng đất thực tế là Nhà nước bán quyền sử dụng đất cho dân và coi việc Nhà nước thu hồi đất mang đền bù là buộc người dân bán lại quyền sử dụng đất cho Nhà nước, thì giá đất là giá bán quyền sử dụng đất. mang cách hiểu này, giá đất được trả lại đúng giá trị của nó.

Trong cả 2 trường hợp mua sắm bán trên, giả dụ giá đất thích hợp với giá trị đất thì mọi sự diễn ra suôn sẻ bởi vì phù hợp sở hữu quy luật trao đổi ngang giá trị của kinh tế thị phần.

Song cần nhấn mạnh rằng, trong điều kiện kinh tế thị phần, chỉ mang giá thị phần mới “sắm” nổi nhiệm vụ này. Ý tưởng về giá đất thị phần biểu thị tư duy mới trong chính sách đất đai, nhưng thực tại để biến thành hiện thực còn nhiều việc cần khiến cho rõ.

Đầu tiên, khi đã chấp nhận kinh tế thị phần tất phải chấp nhận giá thị trường, kể cả đối có đất đai thuộc với toàn dân, bởi chỉ như vậy mới là trao đổi ngang giá trị, đảm bảo kế thừa ích của các bên. Tiếp đó, cần xác định rõ bản chất của giá thị phần phải là “thuận mua vừa bán”.

Bất luận sự “ép duyên” nào trong khoảng phía quý khách hay người bán


 Từ Nhà nước hay tổ chức trả lời đều khiến cho “méo mó” giá thị trường. tuy thế nhiều lúc người ta vẫn chỉ hiểu giá thị phần là giá mà thiên hạ mua bán trên thị phần. do đó, khi thấy giá đất đã ngang mức giá đó thì coi là giá thị phần.

Hiểu như thế thì đơn giản quá mà không thấy rằng “thuận mua sắm vừa bán” chỉ hiện diện khi việc sắm bán đã thành công. Chính do đó giả dụ áp giá đó cho việc mua sắm bán đang hoặc sắp diễn ra thì đó chưa phải là giá trị trường, vì đôi bên chưa đạt được thỏa thuận.

Chính bởi vì chưa hiểu hết “chiều sâu” của giá thị trường nên mới sở hữu kiến nghị bãi bỏ cơ chế “thỏa thuận” giá đền bù có người với đất bị thu hồi. Kiến nghị Nhà nước can thiệp khi phần đông người sở hữu đất bị thu hồi không chấp nhận giá đền bù.

Muốn đưa ý tưởng giá đất thị phần vào cuộc sống, dự thảo Luật Đất đai cần phải quy định rõ biện pháp thực hiện để đảm bảo nguyên tắc “thuận sắm vừa bán”. Nguyên tắc này chỉ thích hợp mang quan hệ dân sự, chẳng thể áp dụng đối với những trường hợp thu hồi đất vì lợi ích quốc gia thuộc về trách nhiệm công dân.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Top