Theo ông Lê Hoàng Châu- Chủ tịch Hiệp hội Bất động sản Tp.HCM.

Luật Đất đai sửa đổi cần giải quyết được bốn vấn đề lớn liên quan đến đất đai hiện giờ.
vì đâu phần nhiều những khiếu kiện đông người, dai dẳng lại là về đất đai?


 Đất đai chưa phát triển thành nguồn lực lớn để tăng trưởng đất nước.

An cư về mặt chính trị, kinh tế - xã hội?  giải quyết vấn đề tài chính đất đai như thế nào?  khiến cho thế nào kéo giảm mặt bằng giá bất động sản, mặt bằng giá đất?


Vấn đề hết sức cần thiết trong thay đổi Luật Đất đai lần này là phải điều chỉnh chính sách, cơ chế để xử lý nguồn gốc khiếu kiện đông người trong ngành nghề đất đai. Nguyên nhân của thực trạng này là bởi một số chính sách, cơ chế vận hành liên quan tới việc thu hồi đất, bồi thường giải phóng mặt bằng, tái định cư, tạm cư thiếu công khai minh bạch, không công bằng và không bảo đảm được chỉ tiêu người sở hữu đất đưa vào Công trình phải sở hữu chỗ ở tốt hơn nơi cũ (cương quyết bỏ khái quát bằng nơi cũ), tạo điều kiện cho người bị thu hồi đất hòa nhập được có nơi ở mới, sở hữu công ăn việc làm cho an cư nhờ việc đáp ứng tốt bài toán đào tạo, tái đào tạo và chuyển đổi nghề nghiệp.
Đồng thời mang cơ chế khả thi để người bị thu hồi đất với thể tham gia đầu tư trong quá trình chuyển đổi mục đích sử dụng đất theo quy hoạch, thông qua việc triển khai tuân thủ những Dự án. Mặt khác, chúng ta chưa đáp ứng được bài toán tái cung ứng giá trị sử dụng đất gia tăng bởi vì chuyển đổi mục đích sử dụng đất theo quy hoạch được cấp mang thẩm quyền duyệt y, đặc biệt là sau lúc được Nhà nước ưu tiên đầu tư kết nối hệ thống cơ sở vật chất, trước tiên là đường xá, điện, nước... Phần nào giá trị tăng đó phải được điều tiết vào ngân sách nhà nước để tái phục vụ xã hội và phần nào khách hàng được lợi, phần nào người mang đất kế thừa và phần nào cư dân mai sau tại đó thừa kế.
Về tài chính đất đai, phải thấy rằng đất đai là hữu hạn nhưng việc giữ gìn, khai thác và tạo bổ sung giá trị sử dụng nâng cao cho đất đai thì không mang hạn theo đà tăng trưởng của công nghệ, công nghệ hiện đại. Chính bởi thế, phải với chiến lược tăng trưởng quỹ đất của từng loại đất theo quy hoạch để sử dụng nguồn tài nguyên đất đai 1 cách tiết kiệm và hiệu quả. Đồng thời, mang dành quỹ đất dự trữ hợp lý để phục vụ nhu cầu lớn mạnh đất nước và những thế hệ trong mai sau Cần hết sức coi trọng quỹ đất lúa, quỹ đất con đường và quỹ đất phát triển công nghiệp... Phải sở hữu chính sách cơ chế thích hợp để tạo lập và tăng trưởng các quỹ đất này. Trong đó, đặc thù coi trọng công tác quy hoạch sử dụng đất đai và có sự phối hợp, kết giao kèo bộ sở hữu những quy hoạch chuyên ngành khác, trước hết là quy hoạch xây dựng, quy hoạch giao thông, quy hoạch công nghiệp...

Hiện nay, đất đai chưa thực thụ trở thành một trong các nguồn lực chính để phát triển đất nước, biểu hiện ở chỗ sử dụng đất đai còn lãng phí, hạn chế trong quy hoạch sử dụng đất và yếu kém trong công tác quản lý nhà nước về đất đai. Tình trạng chuyển đổi mục đích sử dụng đất tự phát còn phổ thông, chưa phát huy được nhiệm vụ của tổ chức phát triển quỹ đất của các tỉnh, thành phố theo luật định để tạo nguồn vốn tăng trưởng kinh tế xã hội của các địa phương.

Luật hiện hành quy định giá đất phải sát mang giá thị phần trong điều kiện bình thường.

khi có chênh lệch lớn thì điều chỉnh cho phù hợp. Trong dự thảo sửa đổi Luật Đất đai lại nêu ra định nghĩa giá đất phải phù hợp với giá thị phần là sở hữu định tính mà không có định lượng nên đi tìm giá này chẳng khác gì tìm... lá diêu bông. không những thế, theo luật, việc UBND cấp tỉnh giấc công bố bảng giá đất hàng năm làm chính quyền địa phương dù tốn phần đông công sức nhưng cũng không thể nào giải quyết được hai chỉ tiêu là “giá phải sát mang giá thị trường trong điều kiện bình thường” đồng thời lại bị khống chế bởi vì “khung giá vùng” của Chính phủ.
Sự mâu thuẫn trên làm cho cơ quan vai trò khó áp dụng và cũng là một nguyên nhân của khiếu kiện đông người. bởi vậy, dự thảo luật sửa đổi cần giao hoàn toàn thẩm quyền xác định, ban hành bảng giá đất cho chính quyền những thị thành, phải áp dụng cho đa số những mục đích mang thu ngân sách và phải mang giá trị năm năm để những người dùng mang cơ sở vật chất lập quy hoạch và cũng là hạ tầng tính toán tiền sử dụng đất mà mình phải nộp. Chính phủ chỉ cần chủ trì xử lý chênh lệch giá đất giáp ranh những tỉnh giấc, nhất là những tỉnh giấc giáp đô thị lớn như Hà Nội và Tp.HCM...
Khái quát “tiền sử dụng đất” cũng không thích hợp pháp luật, cần phải chuyển thành 1 sắc thuế, đưa vào trong luật thuế gọi là “thuế đánh trên giá trị sử dụng đất nâng cao do chuyển mục đích sử dụng đất trong khoảng đất nông nghiệp, đất phi nông nghiệp thành đô thị” có thuế suất xác định 10%, hoặc 15%, 20% trên bảng giá đất để chấm dứt cơ chế xin - cho như hiện tại và góp phần làm giảm mặt bằng giá bất động sản đang quá cao so sở hữu các nước trong khu vực.


0 nhận xét:

Đăng nhận xét

 
Top