Luật Đất đai 2013 sẽ với hiệu lực thi
hành từ ngày 1/7/2014
Thay thế Luật Đất đai 2003. Luật
này có nhiều điểm mới, bên cạnh
đó những vướng mắc về quy hoạch treo và đền bù nhà ở vẫn chưa được giải
quyết thỏa đáng.
Quy hoạch đã hạn chế quyền của dân.
Trước đó, Luật Đất đai 2003 quy định thẩm quyền về quy
hoạch, kế hoạch sử dụng đất thuộc về nhà nước. Kỳ hạn quy hoạch sử dụng đất là
10 năm, nhưng trên thực tiễn mang nơi thời gian thực
hiện quy hoạch lên đến 30 - 40 năm. Để đảm bảo quy hoạch không
bị phá vỡ, Điều 29 Luật Đất đai 2003 đã quy định: lúc công
bố thống nhất quy hoạch, người sử dụng đất tiếp tục sử dụng đất theo
mục đích đã xác định trước khi công bố quy hoạch và không được xây
dựng mới. Quy định cấm dân chuyển mục đích sử dụng đất như vậy
đã làm hạn chế quyền của người dân trong các khu quy hoạch,
gây bức xúc kéo dài thời gian qua. Việc sử dụng thống nhất quy hoạch
để hạn chế quyền của người dân là chưa phù hợp và gây nhiều hệ lụy cho
người sử dụng đất cũng như xã hội.
Pháp luật đã quy định nhà nước mang thẩm quyền về quy hoạch, kế hoạch sử dụng đất.
Như vậy, quy hoạch sở
hữu bị thay đổi, điều chỉnh hay không tùy thuộc vào cơ quan nhà
nước mang thẩm quyền, chứ không phải người sử dụng đất trực tiếp.
Người sử dụng đất chỉ khiến thay đổi hiện trạng và mục đích sử
dụng đất, như từ đất lúa sang đất trồng cây lâu năm, hoặc đất nông
nghiệp sang phi nông nghiệp, chứ không thể khiến đổi
thay quy hoạch.
Chính do đó, việc buộc người dân giữ nguyên mục đích sử
dụng trước khi công bố quy hoạch không phải là cơ sở vật
chất để đảm bảo quy hoạch được tuân thủ đúng, mà tước đi quyền
chính đáng của người sử dụng đất.
thực tiễn cho thấy, hơn 15 năm
trước, các huyện vùng ven được nâng lên thành quận 7, 9, 12, Thủ Đức,
Bình Tân, phần nhiều đất đai, ruộng vườn của huyện nông nghiệp được
quy hoạch chuyển sang đất con đường. Chính quyền không còn đầu
tư cho sản xuất nông nghiệp. Đối sở hữu đất đai nằm trong quy
hoạch, chính quyền không cho phép dân chuyển mục đích sử dụng đất, dẫn
đến hàng ngàn hécta đất bị hoang hóa, không sử dụng. Người dân
không những chịu quá nhiều thiệt thòi bởi không
thể khai thác sử dụng đất mà còn vi phạm Luật Đất đai bởi vì để
đất hoang không sử dụng.
Cuối năm 2013, những quận, huyện lại công bố quy
hoạch 1/2.000, thay cho những đồ án quy hoạch cũ và một lần
nữa người dân lại phải gánh hậu quả của quy hoạch. Chỉ riêng quy hoạch khu
đô thị Tây Bắc (huyện Củ Chi) đã có ảnh hưởng đến nhà đất
của 10.000 hộ dân trong việc chuyển mục đích sử dụng đất, xin phép xây dựng,
thế chấp vay ngân hàng…
Quy hoạch và thực hiện đúng quy hoạch
là khuyên tôi tất yếu trong ngành nghề quản lý đất đai
và lớn mạnh con đường. tuy nhiên, chẳng
thể vì vậy mà hạn chế quyền của người dân về đất đai trong các khu
quy hoạch. Luật Đất đai 2013 đã với tiến bộ. Điều 49 quy
định: lúc quy hoạch công bố, nhưng chưa với kế hoạch sử
dụng đất, người dân được tiếp tục sử dụng và được chấp
hành các quyền của người sử dụng đất theo luật định.
Như vậy, điều khoản buộc người dân giữ nguyên mục đích sử dụng trước khi công bố quy hoạch đã bị bãi bỏ.
Để đảm bảo quyền
lợi của người sử dụng đất, nhà nước cần quy định chỉ hạn
chế những quyền của người dân lúc đã sở hữu thỏa
thuận thu hồi đất thay cho thỏa thuận quy hoạch như ngày
nay.
Cần một nghị định riêng
về đền bù nhà ở
Nhà ở là nhu cầu không thể thiếu
hụt đối mang con người. Hiến pháp nước ta cũng đã khẳng định
công dân mang quyền có nơi ở hợp pháp. Trong xã
hội, vì yếu tố lịch sử cũng như hoàn cảnh khác nhau nên quy mô
nhà ở cũng như sự tạo lập của từng gia đình mang khác nhau. thực
tại, sở hữu hàng ngàn gia đình nhiều thế hệ phải ở chung trong căn
nhà dưới 20m². Ở các quận, huyện vùng ven, nhiều gia đình vẫn ở
trong các ngôi nhà lá tạm bợ. Nhìn chung, sự tạo lập về nhà ở của
người dân là chính đáng, hợp pháp và thuận tình. Nhà nước tôn trọng quyền bất
khả xâm phạm về nơi ở cho dù đấy là căn biệt thự hay căn nhà tạm.
Thời gian qua, công tác đền bù, giải phóng mặt bằng liên
quan tới nhà ở chưa thích hợp, gây bức xúc cho người dân bị thu hồi
nhà. Luật Đất đai 2003, rồi Luật Đất đai 2013 và Nghị định 47/2014/NĐ-CP (quy
định về bồi thường, tương trợ và tái định cư lúc nhà nước
thu hồi đất) chỉ quy định thu hồi, bồi thường và tái định cư cho đối
tượng sở hữu đất ở; chỉ chú trọng tới tính pháp lý của đất
mà xem nhẹ yếu tố nhà ở của đối tượng bị thu hồi.
Các văn bản pháp luật đều quy định đối
tượng có nhà nhưng đất không nằm trong diện được đền bù thì sắp
đặt cho thuê, mua sắm hay giao nền đất nhưng phải nộp tiền. Quy
định xem nhẹ nhà đã dẫn tới nhiều khó khăn cho người dân.
Bởi thực tiễn mang quá nhiều trường hợp người
dân tạo lập nhà ở chính đáng, ngay tình nhưng không đúng quy định, như tạo lập
nhà trên đất của gia đình nhưng nằm trong khu quy hoạch, chưa chuyển đổi mục
đích sử dụng đất, trên hành lang kênh rạch… Dù tạo lập ở hoàn cảnh nào thì đấy
cũng là ngôi nhà ở của người dân. Theo quy định như ngày nay, nhà nước chỉ
bồi thường, bố trí tái định cư cho những trường hợp
nhà có đất được công nhận là đất ở, còn không bồi thường, tái định
nhà xây dựng trên đất chưa công nhận là đất ở.
Điều đáng
nói, những người có nhà nhỏ, nhà tạm, thường rơi vào
đối tượng người nghèo, người có hoàn cảnh khó khăn. sở
hữu quy định, nhà nước không sắp đặt tái định cư mà chỉ bán, cho
thuê sẽ khiến nhiều người từ chỗ với nhà
ở trở thành vô gia cư vì không mang đủ tiền
để mua, thuê nhà.
Thời gian qua, nhà nước đã mang nhiều chính sách
về nhà ở đối có người dân như xóa nhà tranh, nhà tạm ở nông thôn, xây
nhà ở xã hội, cho dân vay tiền mua sắm nhà. ngoài ra, việc dùng
Luật Đất đai để áp dụng trong công tác giải tỏa nhà như bây
giờ đã dẫn đến xem nhẹ về nhà ở và hậu quả là nhiều gia
đình từ chỗ với nhà ở thành tay trắng, không nhà.
Chính phủ cần mang quy định về đền bù nhà ở thay
cho bồi thường về đất lúc nhà nước thu hồi đất ở để điều chỉnh việc
đền bù, tái định cư cho các người bị thu hồi nhà như ngày
nay để đảm bảo lợi quyền hợp pháp của người dân về nhà
ở khi bị giải tỏa.
Xem thêm :

0 nhận xét:
Đăng nhận xét